Header Ads

  • Tin Mới Nhất

    Đặng Huy Văn - Tuổi Xuân trong trắng vô ngần

    Đặng Huy Văn: Tôi có một cô bạn cùng quê học sau tôi một lớp và kém tôi hai tuổi tên là Nguyễn Thị Trâm. Vì con đường từ làng tôi xuống thị xã đi học phải đi qua làng của cô ấy nên chúng tôi đã thường cùng nhau đi học trên con đường đó từ cấp II đến cấp III tới 5 năm trời. Một cô gái hiền ngoan với bố cô ta và bố tôi là bạn của nhau nên chúng tôi đối xử với nhau như anh em. Trước khi rời quê ra Hà Nội học, tháng 8/1964, tôi còn cho cô ấy mượn một số sách giáo khoa lớp cuối cấp III để cô ấy ôn thi vào đại học.Không ngờ chỉ 8 tháng sau, vào tháng 3/1965, trong một lần trường PT cấp III Phan Đình Phùng, Hà Tĩnh tổ chức đi tát nước chống hạn giúp dân thì chẳng may cô ấy đã bị bom Mỹ giết hại! Cô ấy đã được phong tặng danh hiệu Liệt Sĩ ngay sau đó.

    Mỗi lần về quê có thời gian, tôi cũng đã đến thắp hương cho cô ấy và tâm sự với cô ấy về hiện tình của quê hương cho cô ấy nghe. Đặc biệt từ ngày ông chủ tịch tỉnh với biệt danh “Cu lùn”, (một tên “trùm ti tan” đã tàn phá gần như toàn bộ rừng phi lau phòng hộ bờ biển của Hà Tĩnh để khai thác ti tan) đồng tình với trung ương cho Đài Loan và Trung Quốc trúng thầu dự án Formosa Sơn Dương, Hà Tĩnh và đưa ào ạt bất hợp pháp hàng chục ngàn người Trung Quốc vào Vũng Áng thì tôi đã về Hà Tĩnh nhiều lần hơn. Và lần nào tôi cũng thắp hương cầu Hương Hồn của cô ấy giúp đỡ cho đồng bào quê hương tôi bớt lầm than.

    Bài viết này thêm một nén nhang nữa xin được kính cầu Hương Hồn Liệt Nữ Nguyễn Thị Trâm hãy giúp đỡ đồng bào quê hương tôi mau thoát khỏi họa mất nước do bọn Việt gian bán nước và giặc Tàu xâm lược, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc gây ra!


    TUỔI XUÂN TRONG TRẮNG VÔ NGẦN!
    (Kính viếng Hương Hồn Nguyễn Thị Trâm)

    Xa quê hơn nửa đời người
    Nay trở về đây khóc nhớ
    Em gái làng bên bé nhỏ
    Bao năm đi học cùng tôi

    Chỉ còn một nấm mồ thôi
    Chôn trái tim hồng ngày ấy
    Làm trái tim ai tê tái?
    Bởi Trời cách trở chia phôi!

    Bao năm góc bể chân trời
    Bôn ba nửa vòng trái đất
    Mà không thể nào quên được
    Bóng hình yêu dấu, em ơi!

    Trường Phan giặc phá tan rồi
    Thầy cô nhiều người đã khuất
    Bạn bè người còn người mất
    Mưu sinh mỗi đứa một nơi

    Em đi giữa ngày giáp hạt
    Khi đang tát nước giúp dân
    Bom giặc làm em tan xác
    Tuổi xuân trong trắng vô ngần!

    Quê mình nay nhiều thay đổi
    Từ Niết Bàn em thấy không?
    Rặt lũ quan trường gian dối
    Bán dần biển đảo núi sông!

    Bờ biển ta giàu khoáng sản
    Chúng đem khai thác ti tan
    Bán rẻ tài nguyên cho giặc
    Thu đô la, đổi bạc vàng

    Để làm giàu bầy “đầy tớ”
    Ăn trên ngồi trốc đồng bào
    Từ trung ương về tỉnh huyện
    Mà nào ai dám kêu đâu!

    Bán hết ti tan khoáng sản
    Nay sang bán Cảng Sơn Dương
    Cho bọn xâm lăng truyền kiếp
    Đem tiền cống nạp trung ương

    “Cu lùn” tiểu nhân đắc chí
    Bởi cấp trên đã nhận vàng
    Rộng mở cánh dù lộng gió
    Quan trường hoạn lộ thênh thang

    Mặc quê nghèo, dân đói khổ
    Kệ non sông bị xâm lăng
    “Mac-ke-no” là lẽ sống
    Của người có “chí làm quan”

    Nay quê hương mình buồn lắm
    Dân lưng còng cõng quan tham
    Gái quê theo Tàu kiếm sống
    Nuôi mẹ già nước mắt chan!

    Đi đâu cũng phường lòi tói
    Vui chơi nhậu nhẹt tối ngày
    Việc nước không ai coi sóc
    Việc dân sống chết mặc bay!

    Ruộng vườn của dân chúng cướp
    Để làm dự án nuôi quan
    Ai chống là công an bắt
    Vào tù mà kiện sai oan!

    Càng nói càng thêm đau đớn
    Không chừng còn bị gông cùm
    Như bố anh thời Pháp thuộc
    Năm năm đày Ngục Kon Tum!

    Hương Hồn em thiêng hãy cứu
    Đồng bào thoát họa Việt gian
    “Móm”, “Hói”, “Cu lùn”, “Lợn lú”…
    Họ Hoàng “Hán tặc” gian tham!

    Để nghìn sau Người Hà Tĩnh
    Rạng danh nước Việt huy hoàng
    Chống quan tham đầy bản lĩnh
    Chống giặc Tàu rất kiên gan!

    Chia tay xin em một lạy
    Em là liệt nữ anh hùng
    Tuổi xanh ngàn đời sống mãi
    Cùng hồn dân tộc, núi sông!

    Hà Nội, 16/11/2014

    Đặng Huy Văn


    Tác giả gửi trực tiếp đến VA News

    Đặng Huy Văn

    Một Tiến sỹ Toán học, một nhà giáo đã về hưu đang sinh sống tại Hà Nội "Ông là một giảng viên đại học tại Hà Nội, thích làm thơ yêu nước" Thơ của ông dù viết về đề tài nào cũng đau đáu trong lòng một tình yêu nước, yêu đời, đều hướng đến giá trị Chân - Thiện - Mỹ vĩnh hằng mà nhân loại cần hướng đến.

    Không có nhận xét nào

    Post Top Ad

    ad728

    Post Bottom Ad

    ad728