Header Ads

  • Tin Mới Nhất

    Chùm thơ tình ở Tây Hồ




    MỘT GÓC HỒ TÂY

    Anh đến mình anh trong chiều muộn
    Nhặt thơ tình ở một góc hồ Tây
    Ngắm mặt gương hồ vào chập tối
    Mặt trời lại ngỡ bóng trăng soi.

    Lơ đễnh đọt mây qua phớt trắng
    Vừa đơn côi mà không đơn côi!
    Thiếu vắng em nên anh lẻ bóng
    Lá vàng rơi thay vào chỗ em ngồi.

    Chiều lễnh loãng bóng đa gù bên phố
    Mõ chùa buông thay tiếng nói của tình yêu!
    Trong sân gạch sư già quét lá
    Bước người đi thầm lặng cõi hư hao.

    Chiều hồ Tây - Chiều Tây Hồ lộng gió
    Ta và người: cõi mộng khác chi nhau?
    Người quên hết! Còn ta yêu tất cả,

    Trong tiếng lá bay...chầm chậm bóng ta theo...




    TÌNH THƠ GẶP LẠI Ở TÂY HỒ

    Em trút lá hay hoa rụng cánh?
    Nước hồ xanh ngắt cả mùa đông
    Hỡi người con gái thời xa vắng
    Sớm mai này anh gặp lại em.

    Cái tuổi học trò ngủ quên vào gió cát
    Sáng Tây Hồ đánh thức lại trong nhau
    Anh xin được đưa em về bến hát
    Phơ phơ mây đã bám hai đầu.

    Nếu có thể anh sẵn sàng đánh đổi
    Cả cuộc đời để lấy lại em
    Em vẫn trẻ như hồi thơ dại
    Vô tư nhè nhẹ tựa vầng trăng.

    Anh vẫn ngủ giữa lòng em, em biết đấy!
    Tháng năm qua một cuộc chiến chinh dài
    Bao dĩ vãng xanh thềm rêu gió thổi
    Lửa bỏng chân trời xé nát cuộc đời trai.

    Anh đã đi những miền quê xứ sở
    Gặp những con người và những yêu thương
    Tình trong trắng trong lòng không xoá nổi
    Bụi thời gian rơi rã xuống tâm hồn.

    Xin giữ lại xinh tươi thời con gái
    Tạo hoá cho mình để mà yêu!
    Gặp nhau vẫn biết rồi xa mãi
    Xa bao nhiêu càng nhớ bấy nhiêu.

    Xin giữ lại những dấu hoen trên làn môi nước mắt
    Vòm ngực đàn bà lắm lúc có xanh xao
    Những kỉ niệm như thu về lá trút
    Ta hôn nhau mưa đẫm trắng hai đầu.

    Anh lặng lẽ hớp lấy từng sợi nắng
    Giọt mưa tuôn hay lệ em rơi?
    Tình em thắm hay lòng em rã cánh?
    Hồ xanh ơi, ướt hết cả đông rồi.

    Ba mươi năm... thời gian trôi qua trôi
    Anh quì xuống giơ hai tay đón lấy
    Những cái lá: lá xanh, lá vàng
    Những cái lá như mầu hoa lửa cháy

    Của một đời con gái đã tàn phai…
    Phạm Ngọc Thái




    ANH VẪN YÊU MÀU HOA TÍM BUỒN
    Tặng người thiếu phụ ở xa

    Màu hoa tím buồn như mắt em chớp hàng mi
    Chứa một khung trời hoài vọng
    Màu của hoàng hôn buông trong chiều kỉ niệm
    Hà Nội thầm thì anh thường dẫn em đi...

    Anh ở hồ Tây mênh mông sóng vỗ
    Vẫn thấy bóng em trong màu hoa thương nhớ
    Ôi, màu hoa son sắt trái tim em
    Cái màu tím buồn của những cuộc ly tan!

    Anh cũng yêu màu trắng áo em đêm phố dài thao thức
    Bóng em về trong màu ấy nữ sinh
    Là màu hoa say đắm tuyết trinh
    Cuộc tình đầu đã lỡ rồi... tan vỡ!

    Đời cát bụi, em ơi! Chốn chân trời xa nhớ
    Đêm Pa Ri em có buồn, dù lộng lẫy ánh nê-ông?




    ANH VẪN Ở BÊN HỒ TÂY

    Tình để lại vết thương không lành được
    Soi mặt hồ in mãi bóng thời gian
    Em hiền dịu trái tim từng tha thiết
    Người con gái anh yêu nay hóa khói sương tan…

    Ta cũng già rồi, em ơi! Vết thương còn đau buốt
    Hạnh phúc qua như một cánh chim bay
    Nông nỗi đời người để đâu cho hết
    Tình thơ ngây! Tình sao mãi thơ ngây!

    Nhớ buổi đón em cổng trường sư phạm
    Đôi mắt từ xa đã nhận ra người...
    Tình yêu có cái nhìn trong linh cảm
    Giờ ở đâu, người con gái xa xôi?

    Thế đó, em ơi! Tình qua không trở lại
    Xế chiều rồi mà máu tim chảy mãi không thôi
    Em có nghe gió Tây Hồ đang thổi
    Anh ở đây, vẫn bên hồ Tây mây trôi...

    Đêm 2012
    Phạm Ngọc Thái
    ---------------------------
    Bài tác giả gởi đăng. BBT VAOL biên tập và minh họa
    ---------------------------

    Không có nhận xét nào

    Post Top Ad

    ad728

    Post Bottom Ad

    ad728